READING

Những công trình có kiến trúc đặc trưng nhất tại T...

Những công trình có kiến trúc đặc trưng nhất tại Thái Lan

Thái Lan (tiếng Thái: ประเทศไทย “Prathet Thai”), tên chính thức: Vương quốc Thái Lan (tiếng Thái: ราชอาณาจักรไทย Racha-anachak Thai), là một quốc gia nằm ở vùng Đông Nam Á, phía bắc giáp Lào và Myanma, phía đông giáp Lào và Campuchia, phía nam giáp vịnh Thái Lan và Malaysia, phía tây giáp Myanma và biển Andaman. Lãnh hải Thái Lan phía đông nam giáp với lãnh hải Việt Nam ở vịnh Thái Lan, phía tây nam giáp với lãnh hải Indonesia và Ấn Độ ở biển Andaman.

Văn hóa Thái Lan chịu ảnh hưởng sâu sắc từ các tư tưởng Phật giáo – tôn giáo chính thức được công nhận là quốc giáo ở đất nước này và từ nền sản xuất phụ thuộc vào nguồn nước. Có thể thấy rõ hai điểm trên qua các ngày lễ hội. Trong văn hóa ứng xử, người Thái tỏ rõ sự sùng đạo, tôn kính hoàng gia và trọng thứ bậc cũng như tuổi tác.

Âm thực Thái phối hợp năm vị cơ bản: ngọt, cay, chua, đắng, và mặn. Thành phần thường được sử dụng trong ẩm thực Thái Lan bao gồm tỏi, ớt, nước cốt chanh, xả, rau mùi, riềng, đường cọ, và nước mắm (nam pla). Các thực phẩm chủ yếu ở Thái Lan là gạo, giống lúa đặc biệt là gạo tám (còn được gọi là gạo “hom Mali”) được dùng trong hầu hết các bữa ăn.

Hoàng cung (Bangkok)

Hoàng cung ở Bangkok (tiếng Thái: พระบรมมหาราชวัง Phra Borom Maha Ratcha Wang) là một khu phức hợp các di tích nằm kề nhau gồm: Cung điện Chitralada, quốc tự Wat Phra Kaew, Chakri Mahaprasad, cung điện Hoàng gia và cung điện Huy Hoàng.

Vào năm 1782, khi Rama I lật đổ Taksin, sáng lập nhà Chakri và quyết định rời nơi ở của Hoàng gia từ cung vua ở Thonburi (tỉnh Thoburi cũ, được sáp nhập vào Bangkok từ năm 1972) bên tả ngạn sông Chao Phraya tới Rattanakosin (nơi mà ngày nay là trung tâm Bangkok) ở hữu ngạn Chao Phraya, ông bắt đầu cho xây dựng một loạt kiến trúc bao gồm các cung điện và đền đài xa hoa tại đó để biểu lộ thân phận cao quý của hoàng gia. Từ đó về sau, mỗi vị quốc vương kế tục đều đã thêm vào cung điện một vài công trình kiến trúc. Ngày nay, hoàng cung thể hiện rõ một kiểu kiến trúc phức hợp, pha trộn từ truyền thống của Thái và Trung Hoa, cho đến thồi Phục Hưng của Pháp và Ý.

Giống như sơ đồ bố trí với cung vua tại Ayuthaya, hoàng cung ở Bangkok có rào xung quanh, biểu hiện đặc điểm pha trộn của Thái Lan giữa những yếu tố trần thế và thần linh. Có những bức tường cao bao bọc xung quanh, có lỗ châu mai và có hai lối đi vào bằng cổng chính.

Cung điện Hoàng gia là một ví dụ điển hình của việc kết hợp thiết kế kiến trúc truyền thống Thái Lan với phong cách phương Tây. Tuy ngày nay cung điện này không còn là nơi ở của hoàng gia Thái Lan, nhưng nó vẫn là địa điểm diễn ra các sự kiện quan trọng, trong đó có cả lễ đăng quang của quốc vương. Nhiều người Thái tin rằng những ai viếng thăm ngôi chùa trong cung điện nơi có bức tượng Phật bằng ngọc xanh sẽ nhận được phước lành.

Chùa Phật Ngọc – Wat Phra Kaew

Chùa Phật Ngọc ở Bangkok được xem là một chùa linh thiêng nhất ở Thái Lan. Chùa tọa lạc tại trung tâm lịch sử Bangkok (quận Phra Nakhon), bên trong khuôn viên của Cung điện Hoàng gia Thái. Việc xây dựng ngôi chùa này bắt đầu khi vua Phật Yodfa Chulaloke (Rama I) dời kinh đô từ Thonburi đến Bangkok năm 1785. Đây là ngôi chùa có kiến trúc tại Thái Lan được nhiều người biết đến.

Wat Phra Keo nằm cạnh Cung điện Lớn và có tầm quan trọng bậc nhất trong các ngôi chùa nổi tiếng của Thái Lan, được xem như nhà chùa của Hoàng gia, với diện tích rộng đến 945.000 m², bao gồm hơn 100 tòa nhà cao tầng, và là ngôi chùa duy nhất không có sư sãi. Chùa nổi tiếng không chỉ vì vẻ đẹp của nhiều kiểu kiến trúc, mà còn vì bức tượng Phật bằng ngọc bích thiêng liêng nhất trong hằng hà sa số tượng Phật trên vương quốc. Không giống các ngôi chùa khác, chùa này không có khu nhà ở cho các vị sư mà chỉ có các tòa nhà được trang trí các cảnh linh thiêng, các bức tượng.

Hiện thời, viên ngọc Lục Bảo đức Phật đặt trên án thờ có chiều cao 11 mét rất vẻ tôn kính, do cây dù được xếp chín tầng bảo toàn yên tĩnh. Những quả bóng bằng thủy tinh ở hai bên tượng trưng cho nhật nguyệt. Mỗi năm có 3 lần, lúc khởi đầu năm mới, nhà vua chủ tọa việc thay đổi chiếc áo khoác bên ngoài Phật Lục Bảo: Áo thụng không tay khoác ngoài thắt long bằng vàng, có nhiều hạt kim cương đắt giá dùng cho mùa hạ, chiếc áo điểm lốm đốm kim cương trông có vẻ giàu sang dùng cho mùa mưa và chiếc áo tráng lớp men bằng vàng nguyên chất dùng cho mùa mát.

Những bức tường hành lang bao quanh sân của chùa được sơn phết với những tấm bích họa tường thuật hoạt động mang tính chất anh hùng thời Ramakien. Những tấm bích họa được vẽ đều căn cứ vào nguồn gốc suốt triều đại hoàng đế Rama III (1824-1850), nhưng được phục hồi nhiều lần. Những bức họa tiêu biểu cho câu chuyện khởi đầu bên tay trái, khi du khách rảo bước quanh hành lang mới lĩnh hội được ý nghĩa. Những trận chiến đấu mang tính cách anh hùng, những đám diễu hành, v.v. đều được thể hiện tất cả trên những bức vẽ. Những phiến đá cẩm thạch được dựng lên những cây cột đứng trước những họa phẩm, được khắc lên những bài thơ hay có liên quan đến mỗi tình tiết của câu chuyện.

Chùa Arun

Chùa Arun (tiếng Thái: วัดอรุณ , Wat Arun) nằm trên bờ tây sông Chao Phraya, Thonburi. Chùa có tên tiếng Việt Chùa Bình Minh. Đây là ngôi chùa cổ kính nhất của Bangkok. Khi vua Thakssin quyết định xây dựng kinh đô mới tại Thonburi ông đã tới đây vào một buổi bình minh. Vì vậy ông đổi tên nó là đền Wat Jang, “Jang” có nghĩa là sạch sẽ, sáng sủa của buổi bình minh. Người thừa kế của ông, vua Rama I, khi rời kinh đô về Bangkok đã mang theo tượng Phật ngọc và xây dựng đền Emerald, ông đã mang thần tượng về đặt cạnh đền Phật ngọc. Vua Rama II đã mở rộng ngôi đền Wat Arun mời các nhà sư tới sống và xây dựng nhiều tòa bảo tháp, ông còn cho chạm khắc thần tượng riêng của mình.

Đền có các bậc bằng đá dẫn tới sân thứ nhất có những hình tượng Trung Hoa hung dữ canh gác. Ở mỗi góc của đền được thi công xây dựng những ngôi đền nhỏ kiểu Khmer. Xung quanh phần chân đền được trang trí bằng những bức tượng thần khỉ và các vị thần Thái Lan. Đỉnh đền được trang trí bởi đinh ba của thần Shiva.

Mỗi phía của sân thứ hai là các cổng rất đẹp với những mái hình xoáy và những bức tượng mô tả về 4 sự kiện chính trong cuộc đời của Phật. Những cổng này được sơn màu vàng da cam và nâu, nhưng mái lại có màu vàng chanh và xanh da trời.

Nếu trèo theo những bậc thang đá lên tới ban công, du khách có thể nhìn thấy rõ hơn những vòm cổng và các bức tượng khác. Một cầu thang hẹp dẫn tới ban công cao nhất, nơi du khách có thể nhìn thấy toàn cảnh sông Chao Phraya và Bangkok từ cầu Rama I đến Hoàng cung và đền Phật Ngọc. Điều thú vị nhất của đền là hình thức trang trí những cổng đền. Nó được xây bằng gạch và được phủ bên ngoài bằng sứ Trung Quốc nhiều màu sắc.

Xem thêm: Những công trình có kiến trúc đặc trưng nhất tại Lào

Ngôi đền thật sự trở thành một trong những điểm tham quan tuyệt vời tại thủ đô này, nằm cạnh bờ sông, nên việc tham quan đền thuận lợi cả về đường bộ lẫn đường thủy. Nó là biểu tượng của du lịch Bangkok với kiến trúc mang đậm phong cách Thái.

Chùa Phrathat Doi Suthep

Chùa Phrathat Doi Suthep (tiếng Thái: วัดพระธาตุดอยสุเทพ Wat Phrathat Doi Suthep) là một trong những ngôi chùa thiêng liêng nhất tại Chiang Mai (Thái Lan) và được nhiều người Thái Lan tin sùng. Đây cũng là nơi nhiều tín đồ Phật giáo hành hương trong các ngày lễ lớn.

Người ta có câu “Chưa đến chùa Phrathat Doi Suthep là chưa đến Chiang Mai”, ” Đây cũng là ngôi chùa linh thiêng ở Chiang Mai “. Suốt 600 năm qua, chùa có nhiều thay đổi và được tu sửa nhiều lần. Trước đây để lên được đỉnh núi phải mất 5 giờ qua một con đường hẹp, nhỏ và nhấp nhô được xem là trở ngại lớn nhất để lên được đỉnh chùa.

Hai con rồng lớn nằm dài theo những bậc thang, đầu ngẩng lên trời. Nhìn lên phía trên, những bậc thang cao dần dẫn xuyên suốt lên đền. Người ta bảo lên đền vào buổi chiều gần tắt nắng là đẹp nhất. Lúc này, mặt trời lặn chiếu xuống cả thành phố Chieng Mai mờ sương. Toàn cảnh thành phố Chieng Mai ẩn hiện dưới làn mây mỏng. Tháp(Chedi) lớn nhất nằm khu trung tâm của ngôi đền Wat Prathat được bọc vàng. Đây chính là nơi cất giữ mảnh xương vai của Phật tổ. Quanh chiếc Chedi này là hai chiếc ô lọng màu đồng bóng. Xung quanh tháp lớn này, những bức tượng phật nhỏ được bố trí bốn phía.

Treo dọc theo mái đền cong cong là dải chuông bằng đồng nhỏ. Chúng reo lên những tiếng nhạc du dương khi cơn gió thổi qua. Hai dãy chuông đồng lớn treo ngoài lối vào đền đúng lúc đó cũng được gióng lên. Những nhà sư mặc áo vàng cài chéo qua người (giống như sư ở miền Tây Tạng) ngồi hai bên dãy hành lang của ngôi đền cùng quỳ lạy và đọc kinh. Những nhà sư được ngồi trong điện chính là những nhà sư có chức vụ cao.

Bức tường Phật tổ Như Lai bằng đồng lớn được đặt chính giữa điện với những bức tượng Phật khác nhau đặt xung quanh

Trước khi lên đền, ai cũng mua một bó sen trắng. Đặt vào những khay để ngoài sân, thắp lên một nén hương, cầm bó sen trắng cùng cầu nguyện..

Đền thờ Trắng – Wat Rong Khun

Wat Rong Khun hay còn gọi là Đền thờ Trắng là một trong những ngôi đền nổi tiếng nhất của Thái Lan. Đền thờ tọa lạc bên ngoài thị trấn Chiang Rai thu hút một lượng lớn du khách Thái Lan lẫn nước ngoài, nhanh chóng trở thành một trong những điểm du lịch nổi tiếng nhất.

Ý tưởng xây dựng chùa Wat Rong Khun là của Chalermchai Kositpipat – họa sĩ và là một trong những kiến trúc sư nổi tiếng ở Thái Lan. Ngôi chùa được kết hợp một cách hoàn hảo giữa lối kiến trúc Thái cổ điển với phong cách siêu thực. Từ lâu, Chalermchai Kositpipat đã muốn xây dựng một ngôi chùa chỉ toàn màu trắng biểu trưng cho sự tinh khiết của Đức Phật. Ông đã để hết tâm sức để hiện thực hóa ý tưởng của mình với công trình tôn giáo này.

Ngôi đền Wat Rong Khun nổi bật nhờ vào nước sơn trắng và được bao bọc bởi những mảnh thủy tinh lấp lánh trong ánh mặt trời. Màu trắng biểu thị cho sự tinh khiết của Đức Phật, trong khi đó, thủy tinh lại tượng trưng cho sự khôn ngoan của Đức Phật, Phật Pháp và giáo lý nhà Phật.

Vào ngày 5 tháng 5 năm 2014 xảy ra một trận động đất mạnh ở Chiang Rai. Mặc dù ngôi đền bị phá huỷ nặng nề, kiến trúc sư Chalermchai Kositpipat vẫn quyết định phục hồi và mở rộng đền.

Công viên lịch sử Ayutthaya

Công viên lịch sử Ayutthaya (tiếng Thái: อุทยานประวัติศาสตร์พระนครศรีอยุธยา) nằm tại thành cổ Ayutthaya, Thái Lan. Thành phố này được vua Ramathibodi I (U-thong) thành lập năm 1350 và đã là kinh đô của Thái Lan cho đến khi nó bị phá hủy bởi quân đội Myanma năm 1767.

Nằm cách thủ đô Bangkok 76 km về phía Bắc, công viên lịch sử Ayutthaya thuộc địa phận tỉnh Ayutthaya, bao trùm một diện tích rộng lớn tới 2.556km2. Đây là một tổ hợp di tích bao gồm rất nhiều đền, chùa, bảo tàng, v..v.. Công viên hiện tại là một trong những di tích hàng năm thu hút rất đông du khách. Đây thật sự là một thành phố vĩ đại và là một trong những di tích lịch sử có sức hấp dẫn và được Unesco công nhận là di sản văn hóa thế giới vào tháng 12-1991.

Lịch sử Thái Lan được chia ra thành các giai đoạn: Sukhothai (1238-1438), Ayutthaya – kế thừa nền văn hóa Sukhothai và tiếp tục phát triển sau đó hơn 400 năm từ 1350-1767, Thon Bori (1767-1782) và Rattanakosin (1782 đến nay). Thành phố cổ Ayutthaya hay còn gọi là ‘’’Pra Nakhon Si Ayutthaya’’’ từng là kinh đô của Thái Lan trong 417 năm.

Cổ thành được xây dựng từ năm 1350 bởi vua U-thong, bị quân Miến Điện chiếm đóng và tàn phá vào năm 1767, kết thúc thời kỳ Ayutthaya. Có 33 đời vua thay nhau trị vì vương triều và xây dựng Ayutthaya thành thủ đô rực rỡ trong quá khứ. Ayutthay lúc bây giờ được xem là vương triều có mối quan hệ rất tốt với các nước láng giềng, chẳng những các quốc gia Phương Đông mà cả Phương Tây.

Không hẳn vì thế mà vương triều không có ngoại xâm. Năm 1758, đất nước bị xáo trộn bởi một cuộc ganh đua tranh giành ngai vàng trong hoàng gia, dẫn đến kết quả thất bại thảm hại trong cuộc chiến với người Miến Điện năm 1767. Quân đội Miến Điện được xem là quân đội giao tranh thường xuyên với Ayutthaya trong suốt lịch sử. Lần thất bại cuối cùng và dẫn đến diệt vong được xem là thời kỳ đánh dấu chấm hết của một vương triều hùng mạnh, vì sự xáo trộn của vương triều dẫn đến mất nước. Chính sự sụp đổ của vương triều làm bài học cho tất cả vương triều về sau của Thái Lan.

Quân đội Miến Điện khi xâm lược thủ đô đã ra lệnh đốt cháy và phá hủy nhiều công trình kiến trúc hoành tráng và lộng lẫy của vương triều Ayutthaya. Những tàn tích còn sót lại tạo thành công viên lịch sử Ayutthaya ngày nay.

Đường sắt Miến Điện

Đường sắt Miến Điện, cũng được gọi là Đường sắt chết, Đường sắt Thái Lan-Miến Điện và những cái tên tương tự, là một tuyến đường sắt dài 415 km (258 dặm) giữa Bangkok, Thái Lan và Rangoon, Miến Điện (hiện là Myanmar), được Đế quốc Nhật Bản xây dựng trong Chiến tranh thế giới thứ hai, để hỗ trợ các lực lượng của họ tại Mặt trận Miến Điện.

Lao động cưỡng bức đã được sử dụng để xây dựng tuyến đường này. Khoảng 180.000 lao động châu Á, 60.000 tù binh chiến tranh Đồng Minh đã làm việc trên tuyến đường. Trong số đó, khoảng 90.000 lao động châu Á và 16.000 tù binh chiến tranh Đồng Minh đã chết vì hậu quả trực tiếp của dự án. Những tù binh chiến tranh thiệt mạng gồm 6.318 người Anh, 2.815 người Úc, 2.490 người Hà Lan, khoảng 356 người Mỹ và một số lượng nhỏ người Canada.

Một tuyến đường sắt giữa Thái Lan và Miến Điện đã được khảo sát từ đầu thế kỷ 20, bởi chính phủ Anh tại Miến Điện, nhưng tuyến đề xuất — xuyên qua rừng già nhiều đồi núi bị chia cắt bởi quá nhiều con sông — bị coi là quá khó để thực hiện.

Năm 1942, các lực lượng Nhật Bản xâm lược Miến Điện từ Thái Lan và chiếm nó từ tay người Anh. Để duy trì các lực lượng của mình ở Miến Điện, người Nhật phải đưa trang bị hậu cần và quân đội tới Miến Điện bằng đường biển, qua Eo biển Malacca và Biển Andaman. Con đường này rất dễ bị tàu ngầm Đồng Minh tấn công, và một phương tiện vận chuyển khác là cần thiết. Cách thay thế tốt nhất là một tuyến đường sắt. Người Nhật bắt đầu dự án vào tháng 6 năm 1942.

Ga xe lửa trung tâm Bangkok

Ga xe lửa trung tâm Bangkok (tiếng Anh: Hua Lamphong Grand Central Railway Station, tiếng Thái: หัวลำโพง), chính thức được gọi là Grand Central Terminal Bangkok, là ga xe lửa chính ở Bangkok, Thái Lan. Nó nằm ở trung tâm của thành phố trong quận Pathum Wan, và được điều hành bởi các tuyến đường sắt nhà nước của Thái Lan.

Nhà ga được mở cửa ngày 25 Tháng Sáu 1916, sau khi xây dựng sáu năm. Tại vị trí của các ga đường sắt gần đó trước đây, trụ cột một kỷ niệm lễ khánh thành đường sắt năm 1897.

 

Trong Thế chiến II quân Đồng Minh đã cố gắng để đánh bom nhà ga nhưng không thành. Nhà ga được xây dựng trong một phong cách phục hưng Ý, với trang trí mái nhà bằng gỗ và cửa sổ kính màu. Kiến trúc này là do Annibale Rigotti (1870-1968), người đã thực hiện trên 20 công trình xây dựng ở Bangkok.

Các kiểu thiết kế khác tương tự như Bang Khun Prom Palace (1906), Ananda Samakhom Throne Hall trong The Royal Plaza (1907 – 1915) và Suan Kularb Hall và Throne Hall tại quận Dusit, và một số các tòa nhà khác.

Xem thêm: Những công trình có kiến trúc đặc trưng nhất tại Campuchia

Có 14 khu vực chính và 26 cửa vé. Hua Lamphong phục vụ hơn 130 tàu và khoảng 60.000 hành khách mỗi ngày. Từ năm 2004 trạm đã được kết nối bởi đoạn ngầm với hệ thống tàu điện ngầm MRT cùng tên.

Công viên lịch sử Sukhothai

Nằm cách Bangkok gần 420 km về phía Bắc của Thái Lan, công viên lịch sử Sukhothai là một trong những công viên đẹp, mang nét cổ kính và quý hiếm trên thế giới.

Nơi đây hiện còn lưu giữ hàng loạt công trình thể hiện các nét kiến trúc độc đáo, tiêu biểu nhất của đất nước Chùa Tháp này. Nó bao gồm khu vực tàn tích của Sukhothai, kinh đô của Vương quốc Sukhothai vào thế kỷ 13 và 14.

Công viên này nằm gần thành phố Sukhothai thuộc tỉnh Sukhothai. Thành có hình chữ nhật với chiều dài Đông – Tây 2 km và chiều dài Bắc – Nam 1,6 km. Mỗi phía tường thành có một cổng, bên trong thành là di tích của cung điện hoàng gia và 26 đền, lớn nhất là cung điện Wat Mahathat. Đây là Di sản Thế giới được UNESCO công nhận vào ngày 12/12/1991.

Kéo dài suốt 120 năm sau đó, Sukhothai được cai trị bởi nhiều vị vua, nhưng được ghi nhớ nhất là Ramkhamhaeng Đại đế vì đã sáng tạo ra bảng chữ cái Thái Lan và đặt nên nền tảng vững chắc cho chế độ quân chủ, tôn Phật giáo thành quốc giáo…

Trong khu vực công viên cũng từng nổi tiếng về nghề làm lồng đèn thả sông, túi, giỏ, mũ làm bằng lá cây cọ, thân cây mềm…

Nghề làm gốm sứ cũng phổ biến trong thời kỳ hoàng kim của nhà nước Sukhothai, vẫn tồn tại cho đến nay.

Đây được xem như là một công viên kiểu mẫu, kiến trúc ảnh hưởng từ Khmer, Lana, Myanmar… Các ngôi đền được bao quanh bởi các thảm cỏ xanh ngắt, các hào nước và hồ nước rất đẹp.

Wat Chedi Luang

Wat Chedi Luang (tiếng Thái: วัดเจดีย์หลวง) nằm ngoài ngoại ô thành phố Chiang Mai, miền Bắc Thái Lan. Chùa nằm trên giao lộ Ratchadamnoen và Phrapopkhlao. Chùa có bề dày lịch sử và là ngôi chùa thu hút khách tham quan nhất tại Chiang Mai.

Khởi công xây dựng dưới triều đại của nhà vua Saen Muang Ma vào năm 1391, nhưng phải tới năm 1475, Wat Chedi Luang mới hoàn tất vóc dáng của mình vào năm này, nhà vua Tilokarat đã biến ngôi chùa trở thành nhà của đức Phật Emerald Buddha, kho báu văn hoá quan trọng của đất nước Thái Lan. Ngôi chùa khi ấy cao 80m và rộng 45m. Nhưng rất tiếc, nó đã bị phá huỷ trong một trận động đất năm 1545, dưới triều của hoàng hậu Mahadevi. Ngôi chùa hiện giờ khách chiêm ngưỡng là những gì còn sót lại một thời của Wat Chedi Luang năm 1475, và những vẻ đẹp mới mà nhân dân Thái Lan đã cất công trùng tu và xây dựng chùa với mô típ chim công và rắn trang trí tại các sảnh thờ.

Ngay trước cổng chùa là một cây gôm to ngay phía trái cổng vào. Truyền thuyết kể rằng nếu cây đổ, ắt hẳn có một thảm hoạ khủng khiếp sẽ đến với người dân Lanna. Ngay cạnh cây gôm này là ngôi nhà nhỏ của thần gác cổng của thành phố Prueksa Thevada, vị thần thông thái, nhà hiền triết của xứ Lanna.

Hàng năm, tại đây diễn ra Lễ hội cầu mùa Inthakhin kéo dài 7 ngày vào tháng 5 hoặc tháng 6, cầu mưa thuận cho mùa màng màu mỡ và cuộc sống người dân được sung túc. Và theo phong tục của người xưa thì lễ hội này còn bảo vệ đất nước Lanna khỏi chiến tranh, xung đột.

Công viên lịch sử Phnomrung

Công viên lịch sử Phanom Rung (tiếng Thái: ปราสาทพนมรุ้ง) là một quần thể các ngôi đền nằm trong khu quần thể công viên lịch sử Phimai đang được bảo vệ nghiêm ngặt bởi tình trạng xuống cấp của nó.Đền Pnom Rung là ngôi đền hoàng gia theo truyền thuyết là ngôi đền xây dựng ở giữa trên con đường nối Phimai và Angkor.

Cục Mỹ thuật Thái Lan đã mất 17 năm để trùng tu quần thể này tình trạng ban đầu từ năm 1971 đến 1988. Ngày 21 tháng 5 năm 1988, công viên đã được chính thức mở cửa bởi hoàng tử Maha Chakri Sirindhorn.

Năm 2005, tổ hợp này đã được đệ trình UNESCO công nhận di sản thế giới trong tương lai.

Ngôi đền được làm từ chất liệu sa thạch đỏ cho màu sắc tươi đẹp sau bao nhiêu năm tháng. Tổng thể đền xây dựng trên đồi cao với bậc tam cấp đi lên cao 160 m với trung tâm là một cột trụ hình búp sen vươn lên cao – một kiểu kiến trúc kiểu mẫu của Pnom Rung. Kết thúc đền nằm ở hướng Tây, tiếp giáp với cầu Naga của Phimai.

Phnom Rung là ngôi đền dược xây dựng sau Phimai và Angkor Wat. Kiến trúc của Pnom Rung là kiểu kiến trúc đặc trưng pha trộn giữa kiến trúc của cầu Nagar và kiến trúc Khmer hình tháp – hình búp sen của Phimai. Tuy nhiên, sự phát triển kiểu kiến trúc của đền “sinh sau đẻ muộn” sau hai người anh quy mô, bề thế trước đó là Angkor Wat và Phimai thì đền Pnom Rung là ngôi đền duy nhất trong ba ngôi đền có các cột tháp hình búp sen vươn cao chỉ có 3 cạnh. Và trước mỗi tháp này có một tiền sảnh rất là lớn mà người ta gọi là antarala. Ngôi đền mở cửa hằng ngày từ 9:00 giờ đến 18:00 giờ. Giá vé là 40 baht.

Phán Quan tổng hợp


Hai mươi năm về sau bạn sẽ hối hận về những gì bạn không làm hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo ra khỏi bến đỗ an toàn. Hãy để cánh buồm của bạn đón trọn lấy gió. Thám hiểm. Mơ mộng. Khám phá!!!

RELATED POST

Your email address will not be published. Required fields are marked *

INSTAGRAM
KNOW US BETTER
error: Liên hệ 0903968628 để sử dụng nội dung!