READING

Những công trình có kiến trúc đặc trưng nhất tại L...

Những công trình có kiến trúc đặc trưng nhất tại Lào

Lào (tiếng Lào: ລາວ, phát âm tiếng Lào: [láːw], Lāo), tên chính thức là nước Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Lào, (tiếng Lào: ສາທາລະນະລັດ ປະຊາທິປະໄຕ ປະຊາຊົນລາວ, Sathalanalat Paxathipatai Paxaxon Lao) là một quốc gia nội lục tại Đông Nam Á, phía tây bắc giáp với Myanmar và Trung Quốc, phía đông giáp Việt Nam, phía tây nam giáp Campuchia, phía tây và tây nam giáp Thái Lan.

Quốc gia Lào hiện tại có nguồn gốc lịch sử và văn hoá từ Vương quốc Lan Xang tồn tại trong bốn thế kỷ, là một vương quốc có diện tích lớn tại Đông Nam Á. Sau một giai đoạn xung đột nội bộ, Lan Xang phân chia thành ba vương quốc riêng biệt: Luang Phrabang, Vientiane và Champasak. Năm 1893, ba vương quốc hợp thành một lãnh thổ bảo hộ thuộc Pháp, tiền thân của quốc gia Lào hiện nay. Lào giành độc lập sau khi Nhật Bản chiếm đóng, song người Pháp sau đó áp đặt lại quyền cai trị cho đến khi Lào được tự trị vào năm 1949. Lào độc lập vào năm 1953 với chính thể quân chủ lập hiến dưới quyền Sisavang Vong. Một cuộc nội chiến trường kỳ kết thúc vào năm 1975 với kết quả là chấm dứt chế độ quân chủ, Phong trào Pathet Lào theo chủ nghĩa cộng sản lên nắm quyền.

Phật giáo Thượng toạ bộ có ảnh hưởng chi phối trong văn hoá Lào, được phản ánh trên khắp đất nước từ ngôn ngữ trong chùa và trong mỹ thuật, văn học, nghệ thuật trình diễn. Nhiều yếu tố trong văn hoá Lào có trước khi Phật giáo truyền đến, chẳng hạn như âm nhạc Lào do nhạc cụ dân tộc là khèn chi phối, nó có nguồn gốc từ thời tiền sử. Tiếng khèn theo truyền thống đi kèm với người hát theo phong cách dân gian lam. Trong các phong cách lam, lam saravane có lẽ được phổ biến nhất.

Thạt Luông (Pha That Luang)

Thạt Luổng hay (Pha) That Luang (Thạt Lớn trong tiếng Lào) là một thạt(stupa) Phật giáo ở Viêng Chăn, Lào. Thạt này được xây từ năm 1566 dưới triều vua Xệt-thả-thi-lạt, theo hình một nậm rượu, trên một phế tích của một ngôi đền Ấn Độ thế kỷ 13. Bên ngoài ngôi chùa được dát vàng.

Thạt Luông đã bị phá hủy trong cuộc xâm lược của người Thái vào thế kỷ 19 nhưng sau đó đã được khôi phục nguyên trạng. Kiến trúc ngôi chùa tháp mang phong cách văn hóa và bản sắc Lào và đã trở thành một biểu tượng quốc gia của Lào, được in trên tiền giấy và quốc huy của Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Lào.

Hiện nay khuôn viên chùa đã được rào lại không cho xe vào, trước kia khách tham quan có thể lái xe chạy xung quanh chùa.

Theo truyền thuyết, trong tháp có lưu giữ xá lợi của Đức Phật là một sợi tóc và rất nhiều châu báu. Thạt Luông gồm tháp chính cao 45 thước, bao quanh là các tháp phụ, sơn thếp vàng.

Truyền thuyết của người Lào kể lại rằng, vào năm 236 Phật lịch (thế kỷ thứ III Tr.C.N), năm nhà sư người Lào tên là Phạ Mạ hả Lắt Ta-na-thể-la, Phạ Mạ-hả Chum-lạ-lắt-tạ-na-thể la, Pham Mạ-hả Xu-văn nạ-pa-xả-thạ-thể-la, Phạ Mạ-hả Chun-la-xu-văn nạ-pa-xả-thạ-thể-lạ và Phạ Mạ-ha-Xẳng-khạ-vi xả-thể-lạ sau khi học xong ở Ấn Độ trở về quê hương. Họ đem về Lào chiếc xương đầu gối của Đức Phật. Năm nhà sư tới mường Viêng Chăn và thuyết phục châu mường là Chăm-tha-bu-li Pạ Xitthi xắc cho dựng Thạt Luổng để cất giữ xá lỵ Phật. Châu mường Viêng Chăn vui sướng nhận lời và cho dựng lên ngôi tháp Đại Phật Tích (Thạt Luổng).

Vào năm 1563, sau khi giành được một loạt chiến thắng quân sự trong cuộc kháng chiến chống quân xâm lược Miến Điện ở Hat-sỏi, Pa-khoui Mường Xén, Vua Xẹt thả-thi-lạt, vì những lý do chiến lược đã dời đô từ Luổng Phạ bang về Viêng Chăn. Tại đây ông cho xây dựng thành quách, lâu đài, cung điện, Vào năm 1566, ông cho dựng Thạt Luổng trên một ngôi chùa cũ, cách Viêng Chăn chừng khoảng hai cây số. Năm 1911, trong khi nghiên cứu Thạt Luổng, nhà khoa học người Pháp Henri Parmentier (Henri Pác-măng-chiê) đã phát hiện ra khối cong chính của ngôi tháp đã trùm lên và che lấp một ngôi tháp cũ.

Xem thêm: Những công trình có kiến trúc đặc trưng tại Campuchia

Thạt Luổng là kiến trúc trung tâm của chùa Thạt Luổng và là một trong những tháp Phật lớn nhất ở Lào (chân rộng 90m x 90m và cao 45m). Trung tâm của tháp là một khối lớn uy nghi, trang nhà vươn lên cao như một mũi tên. Đế của khối trung tâm là một đài sen hình vuông đang nở tung những cánh vàng ra bốn phía. Trên đài sen là bệ cao có hình vuông và có cấu trúc khá phức tạp. Chân bệ là những nấc vuông càng lên cao càng nhỏ lại để rồi phình ra ở trên thành một gờ nổi lớn hơi ngả ra ngoài làm chỗ đứng vững chãi cho hình quả bầu thon thả phía trên.

Đền Wat Phou

Wat Phou (Vat Phu) hay chùa Núi là di tích một quần thể đền thờ Khmer ở Nam Lào. Wat Phou tọa lạc dưới chân núi Phu Cao, tỉnh Champasak, cách sông Mê Kông 6 km,, cách thủ đô Vientiane 670 km về phía nam. Bao bọc xung quanh di tích này là 4.000 hòn đảo lớn nhỏ trên sông Mekong mang tên Siphandone (Siphan = 4.000, done = đảo). Tại đây còn nhiều dấu tích văn minh cổ với các lâu đài bằng sa thạch, các chùa chiền thờ Phật giáo Nam tông. Người Lào ví sông Mekong qua khu vực này là một vùng biển giàu tiềm năng với 9 ngọn núi bao quanh phố cổ.

Quần thể này có một ngôi đền từ thế kỷ 5 nhưng các cấu trúc còn sót lại thì có niên đại từ thế kỷ 11 đến thế kỷ 13. Ngôi đền có kết cấu độc đáo dẫn đến một điện thờ, nơi có một linga tắm trong nước từ một dòng suối trên núi chảy xuống. Địa điểm này sau này trở thành một trung tâm thờ cúng của Thượng tọa bộ mà ngày nay vẫn còn lại.

Wat Phou nằm dưới chân của một núi thiêng gọi là Phou Kao (Núi Voi). Theo các nhà sử học, Wat Phou là đền thờ xưa nhất ở Lào, từng là trung tâm của đạo Hindu, thờ thần Shiva. Đến thế kỷ 13, Wat Phou trở thành đền thờ Phật và tồn tại cho đến ngày nay, trở thành một trong những nơi lưu giữ các giá trị về lịch sử và văn hóa Lào.

Truyền thuyết và lịch sử Lào xác định đó là đền thờ Thần Badhecvara, được xây dựng từ thế kỷ thứ V và thứ VII. Nơi đây còn có thành Crethapura, kinh đô đầu tiên của vương quốc Chân Lạp. Các nhà khảo cổ học luận giải rằng, thời kỳ đó đã từng tồn tại một con đường nối Wat Phou với kinh đô Angkor, cách đó khoảng 100 km.

Ban đầu là ngôi đền núi, về sau, khi Phật giáo trở thành Quốc giáo của đất nước Triệu Voi thì Wat Phou được trùng tu, biến đổi thành một ngôi chùa thờ Phật. Từ thế kỷ XI, ngọn núi với dòng suối thiêng phía sau ngôi chùa là trung tâm thờ phụng và thiền định của các tu sĩ. Các nghi lễ tế thần hàng năm được tổ chức ở những đền thờ dưới chân núi.

Tục truyền, mỗi năm một lần, vào ban đêm Quốc vương Chân Lạp vượt qua những sườn núi hiểm trở, đột nhập vào trong đền, nơi có lính canh giữ, hạ sát một nhân mạng hiến tế Thần để cầu mong cho đất nước được bình yên và thịnh vượng Sau này, Phìa Kumantha, người tạo lập Wat Phou tiếp tục duy trì tập tục bằng việc đích thân mình hạ sát một đôi nam nữ trinh trắng để hiến tế Thần. Về sau tục hiến tế nhân mạng được thay thế bằng hiến tế trâu. Lễ hiến tế ở Wat Phou cũng đồng thời là lễ hội cầu mưa của nhân dân địa phương.

Bảo tàng quốc gia Lào

Bảo tàng Quốc gia Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Lào, vốn là Hoàng cung Vương quốc Lào thuở xa xưa. Với lối thiết kế kiến trúc đậm chất Pháp, hiện đại và tinh tế nhưng không kém phần cổ kính.

Bảo tàng có một ý nghĩa vô cùng to lớn của nhân dân Lào trong việc lưu giữ những di sản có giá trị lịch sử, văn hóa của dân tộc mình.

Du khách mua tour đi Lào tham quan bảo tàng, sẽ được chiêm ngưỡng những hàng cây thốt nốt cao vút, tuyệt đẹp hai bên lối vào tạo nên một nét đẹp riêng, Vườn Thượng uyển xinh đẹp với cây lạ, hoa quý, hồ nước long lanh, chim lượn vòng, bướm dập dờn, … thềm nhà lát đá cẩm thạch trắng, mát lạnh giữa nắng trưa.

Bước vào phía trong bảo tàng, du khách mua tour đi Lào một lần nữa sẽ bị thu hút bởi các hiện vật tại đây. Đặc biệt là bức tượng Phật Prabang, được coi như báu vật trấn quốc. Tượng bằng vàng, nặng 48kg, cao 83cm và Tượng vua Sisavang Vong ở bên phải bằng đồng uy nghi trầm mặc.

Bảo tàng là nơi thu hút rất đông du khách lựa chọn mua tour đi Lào như Việt Nam, Châu Âu, Nhật, Trung Quốc …

Chùa Phra Keo (Haw Phra Kaew)

Chùa Phra Keo hay Haw Phra Kaew là ngôi chùa Phật ngọc của Thủ đô Viêng Chăn (Lào).

Trước đây ngôi chùa là nơi mà Hoàng tộc thường đến để cầu nguyện. Do vậy, chùa còn có tên là chùa Hoàng gia và có rất nhiều đồ vật quý hiếm đã được đặt ở đây. Trong đó, phải kể đến là một bức tượng Phật bằng ngọc. Ngày nay, chùa không còn được sử dụng làm nơi thờ cúng nữa mà được chuyển thành một nhà bảo tàng.

Chùa được vua Setthathirat cho xây dựng năm 1565 để làm nơi lưu giữ bức tượng phật ngọc (cái tên Phra Kaew có nghĩa là hình ảnh của Phật Ngọc). Sau cái chết của cha là vua Phothisarat, ông buộc phải rời Lanna – nơi ông đang cai trị để trở về Vientiane và mang theo bức tượng này từ Chiang Mai về theo. Bức tượng ngày nay không còn ở trong chùa nữa.

Khi người Thái Lan dưới sự chỉ huy của vị tướng Chakri (sau nay sẽ là vua Rama đệ nhất) cướp phá Vientiane vào năm 1779, họ đã mang theo bức tượng phật ngọc về Thái Lan và đặt tại chùa Wat Phra Kaew (Chùa Phật ngọc) ở Bangkok. Sau cuộc tấn công đó, Chùa Haw Phra Kaew đã bị phá hủy. Người Lào đã phục dựng lại nhưng rồi ngôi đền này lại bị phá hủy một lần nữa khi người Thái lại tấn công nơi đây vào năm 1828. Sau khi tiến đánh Lào và chiếm pho tượng phật quý, vị vua Thái Lan khi đó vốn là một Phật tử đã làm lại một bức tượng y hệt và trả lại cho đất nước Lào. Bức tượng này được đặt thay thế vào vị trí bức tượng đã bị lấy đi.

Vào năm 1936 và 1942, Haw Phra Kaew được thi công xây dựng lại dưới sự giám sát của hoàng tử Souvanna Phouma – được đào tạo chuyên ngành kiến trúc tại Pháp và sau này là thủ tướng đầu tiên của Lào.

Chùa Xiêng Thoong (Wat Xieng Thong)

Wat Xieng Thoong hay chùa Xiêng Thoong là một trong những ngôi chùa cổ nhất và là ngôi chùa quan trọng nhất của thành phố Luang Prabang tại Lào. Ngôi chùa nằm ở ngã ba sông Mê Kông và sông Nậm Khăn (hoặc Nậm Khan). Ngôi chùa được tạo dựng dưới triều vua Setthathirat năm 1559-1560. Tên gọi Wat Xieng Thong có nghĩa là chùa của thành phố vàng.

Từ cổng ra vào, bên trái là một đền nhỏ, bên trong là cỗ xe của hoàng gia. Chiếc xe đồ sộ, nổi bật với sắc vàng và được trang trí bằng 5 rắn thần Naga. Cỗ xe này đã được vua Sisavong sử dụng vào năm 1960.

Là ngôi chùa đẹp và quan trọng nhất của Luang Prabang với lối kiến trúc đặc thù Lào, mái cong cong buông xuống gần mặt đất. Wat Xieng Thong là ngôi chùa chính bao quanh là những miếu đường nhỏ có cùng một lối kiến trúc, hợp thành một cảnh quan đẹp đẽ.

Từ ngoài vào trong, trên các tường ta thấy cơ man phù điêu, điêu khắc, chạm trỗ công phu, sắc sảo nội dung dựa theo Phật tích. Nội thất của Wat Xiêng Thoong phải kể là tuyệt tác. Mỗi miếu đường cũng vậy. Mặt sau Wat, trên tường có họa một cây nhân sinh, màu đỏ cam.

Mỗi năm, vào dịp Bunpimay (Tết Lào) mọi chức sắc trong giáo hội Phật giáo Lào cũng như quan chức trong chính quyền tại Luang Prabang đều hội tụ về chùa Xiêng Thoong hành lễ chào mừng năm mới, rước tượng Prabang từ Bảo Tàng Viện về an vị trong sân Wat Xieng Thong, mọi người cùng tắm tượng Phật Prabang bằng nước hoa đại suốt một ngày, biểu hiện lòng sùng tín đối với Phật giáo.

Khải Hoàn Môn Patuxay

Đây là công trình có kiến trúc tại Lào được nhiều người biết đến. Patuxay nằm cuối đại lộ Lan Xang (Lạng Xạn) hay đại lộ Thanon Luang về phía đông bắc thủ đô Viêng Chăn là một biểu tượng chiến thắng của người Lào.

Hầu hết khách du lịch khi đến với thủ đô của đất nước Lào đều dành thời gian ghé thăm Patuxay, nơi được xem là biểu tượng của thành phố này. Patuxay (hay Patuxai) được người dân đất nước Triệu Voi ví như khải hoàn môn của thành phố. Công trình được xây dựng để vinh danh những chiến sĩ trong cuộc kháng chiến chống Pháp của nhân dân Lào.

Patuxay nằm giữa trục đường chính của con đường đẹp nhất thủ đô, nơi dù bạn đi từ bất kỳ hướng nào cũng có thể nhận ra nó từ xa. Giữa ngã tư phố phường, Patuxay chào đón ánh bình minh của một ngày mới và cũng là nơi ngắm nhìn hoàng hôn rõ nét khi đêm về.

Patuxay có nhiều tên gọi khác như đường băng thẳng đứng, con quái vật bằng xi măng hay Champs Elysée của phương Đông. Công trình được xây dựng từ năm 1962 đến 1968. Qua nhiều lần dang dở vì thiếu kinh phí và nhiều lý do khác, cho đến nay Patuxay vẫn chưa thực sự hoàn thiện. Với người dân Lào, sở dĩ công trình không được tiếp tục xây dựng vì nó thể hiện một phần lịch sử nghèo khó của đất nước. Công trình cũng như một lời nhắn nhủ đến thế hệ sau này biết đến quá khứ khó khăn để phấn đấu xây dựng đất nước trong tương lai.

Patuxay có phần nào đó giống với Khải Hoàn Môn ở Paris nhưng mang nét bản sắc của văn hóa Lào. Đó là những hình tượng trang trí Kinari – nửa người phụ nữ và nửa chim, là những phù điêu mô tả trường ca Rama và các toà tháp mang đậm phong cách của người Lào.

Theo cầu thang xoắn ốc, du khách sẽ đến với tầng 7 của toà tháp. Không gian bao la và trải rộng vươn ra mọi hướng của thủ đô Viêng Chăn hiện ra trước mắt du khách. Nào toà thị chính thành phố, nào Pha That Luang (di sản văn hoá thế giới, biểu tượng quốc gia phật giáo tiểu thừa Lào), khu chợ lớn nhất ở Viêng Chăn, chợ Sáng…tất cả đều có thể ngắm nhìn từ Patuxay. Đây là một địa điểm lý tưởng để có thể chụp ảnh toàn cảnh thành phố.

Cầu Hữu Nghị Thái Lào

Cầu Hữu nghị Thái-Lào (Thai Saphan Mittraphap Thai-Lao), hay còn gọi Cầu Hữu nghị Thái-Lào số 1 để phân biệt với 3 cây cầu có tên tương tự xây sau, là một cầu bắc qua sông Mê Kông nối tỉnh Nong Khai và thành phố Nong Khai ở Thái Lan với thủ đô Viêng Chăn của Lào. Với nhịp cầu lên đến 1170 m, cầu này có 2 làn xe rộng 3,5 m cho xe cơ giới, hai làn rộng 1,5 m cho bộ hành và một đường sắt đơn chưa hoàn thành ở giữa.

Được khánh thành ngày 8/4/1994, đây là cây cầu đầu tiên vượt sông Mê Kông phần hạ lưu, là cây cầu thứ 2 trên dòng sông Mê Kông.

Tổng mức đầu tư là 30 triệu USD, do chính phủ Úc tài trợ dưới dạng ODA cho Lào. Cầu được các công ty Úc xây dựng. Việc lẫn lộn giữa viện trợ phát triển và lợi ích thương mại mà Úc thu được bị một số tổ chức phi chính phủ phê phán.

Xem thêm: Những công trình có kiến trúc đặc trưng nhất tại Thái Lan

Giao thông trên cầu lái xe bên trái như ở Thái Lan, trong khi giao thông ở Lào lái xe bên phải. Việc thay đổi hướng này được chỉ dẫn bằng đèn đường ở phía Lào. Một tuyến xe bus hoạt động qua hai điểm biên giới.

Chùa Sisaket (Wat Si Saket)

Chùa Sisaket (ວັດສີສະເກດ – Wat Sisaket) là một trong những ngôi chùa quan trọng nhất tại Vientiane, toạ lạc ngay trên con phố dẫn đến Phủ Thủ tướng Lào.

Ngôi chùa này được xây dựng bởi vua Chao Anuvong, vị vua cuối cùng của vương quốc Lan Xang, vào năm 1818. Chùa nằm gần ngôi chùa nổi tiếng khác là chùa Phra Keo, nơi có bức tượng Phật ngọc nổi tiếng. Vào thời điểm này, Lào vừa trở thành nước chư hầu của Xiêm, điều này lý giải tại sao ngôi chùa này có kiến trúc Bangkok (với mái 5 tầng và hồi lang bao quanh chùa chính). Có lẽ chính vì vậy mà Wat Sisaket đã không bị phá hủy khi quân Xiêm tấn công Vientiane năm 1828,chỉ bị cướp bức tượng Phật ngọc. Vì lý do đó mà Wat Sisaket được biết đến là ngôi chùa cổ nhất tại Vientiane. Nhưng cũng có truyền thuyết cho rằng, khi quân Xiêm định tấn công chùa, một đám mây đen phủ kín bầu trời, tất thảy quan quân thất kinh hồn vía, cho là cơn giận dữ của trời đất nên đã tự động rút lui. Nhờ thế mà duy nhất chùa Sisaket còn tồn tại, tiếp tục đóng vai trò là chốn tu hành thiêng liêng trong suốt thế kỷ XIX và cho đến tận ngày nay.

Một chi tiết thu hút du khách là dãy hành lang bao quanh ” sim ” (chùa chính). Những tường phía trong hành lang là nơi trưng bày hơn 2000 tượng phật lớn nhỏ được làm trong TK 16 – 19. Xung quanh hành lang có đặt hơn 300 tượng phật mang phong cách điêu khắc Lào bằng chất liệu gỗ, đá hoặc thiếc được làm tại Vientiane vào thế kỉ 16 và 19. Giá phía dưới cũng trưng bày hơn 300 tượng phật theo phong cách Lào. Dãy hành lang phía Tây có trưng bày một loạt những bức tượng bị vỡ – kết quả của cuộc tấn công của quân Xiêm năm 1828.

Nơi đây cũng là một bảo tàng – nơi lưu giữ hơn 8000 cuốn sách có giá trị và 6840 tượng phật được làm bằng nhiều chất liệu như đồng, đá, gỗ, bạc hay thạch cao… Mặt trong của chính điện có hàng ngàn hốc nhỏ, mỗi hốc đặt một bức tượng Phật, tạo cảm giác che chở cho người cầu nguyện. Hệ thống trường lang bên ngoài cũng đặt hàng trăm bức tượng Phật lớn nhỏ. Tại đây còn có một thư viện gần 400 năm tuổi với nhiều kinh sách Phật cổ viết bằng tay trên lá cọ…

Nam Theun

Nam Theun, còn được gọi là Nam Kading, tiếng Việt gọi là Nậm Thơn, là một sông ở bắc Trung Lào, trong tỉnh Khammouan và Bolikhamxai.

Cùng với các nhánh của nó là Nam One, Nam Noy, và Nam Theun nó có tổng chiều dài cỡ 280 km và thủy vực 2.800 km2 (1.100 sq mi), lưu lượng hàng năm 7027 triệu m3.

Dòng chảy Nam Theun nhiều lần đổi hướng. Nó bắt nguồn từ dãy núi Trường Sơn 18°7′52″B 105°29′3″Đ, đoạn giáp biên giới với huyện Vũ Quang, Hà Tĩnh, Việt Nam và chảy về hướng tây nam trong tỉnh Khammouan.

Đến muang Nhommalath thì đổi sang hướng tây bắc một đoạn dài, và đến muang Pak Kading tỉnh Bolikhamxai thì đổi hướng tây nam với vài gấp khúc, rồi đổ vào sông Mê Kông. Thủy điện Theun Hinboun 18°15′39,62″B 104°33′45,09″Đ hoàn thành năm 1998, thuộc nhóm các công trình đầu tiên được xây dựng ở Lào.

Trên phụ lưu Nam Gnouang (còn viết là Nam Nhuang, Nam Nhuong) một thủy điện 18°17′20″B 104°38′20″Đ đã hoàn thành, và là phần mở rộng của thủy điện Theun Hinboun. Việc xây thêm các đập lớn trên dòng sông này có ba dự án lựa chọn, gọi là Nam Theun 1, Nam Theun 1-2 và Nam Theun 2. 17°59′49″B 104°57′10″Đ.

Nam Theun 2, được coi là kinh tế nhất trong ba lựa chọn, đã được xây dựng đập và nhà máy thủy điện Nam Theun 2, thực hiện chuyển nước ở phần thượng nguồn sang dòng Se Bangfai. Nhà máy có công suất 1.075 MW, phát điện thương phẩm năm 2010. Sự chuyển dòng tạo ra cột nước 350m là mức rất cao cho thủy điện, nhưng tác động đến sinh thái và gây ra các tranh cãi trong bảo vệ môi trường.

Vườn Tượng Phật (Buddha Park)

Dân số nước Lào ở vào nhóm ít nhất thế giới, nhưng tính tỷ lệ chùa trên đầu người dân thì vào loại cao nhất: 1.400 ngôi chùa/6 triệu dân. Các tour đưa khách đến Lào ngoài tìm hiểu lịch sử, văn hoá Lào với Bảo tàng Quốc gia và Patuxai (Khải Hoàn Môn) thì chủ yếu là thăm chùa tháp và sinh hoạt Phật giáo.

Đặc biệt khi đến thủ đô Viên Chăn, hầu như tour nào cũng đưa khách đến Buddha Park (công viên tượng Phật). Đường đi đến vườn Chư Phật chạy men theo bờ sông Mekong, phía trên cửa khẩu Nongkhai, cách trung tâm Viên Chăn khoảng 25km.

Bạn sẽ thích thú với cảnh vật thanh bình, bên phải là vườn, rừng, suối róc rách, bên trái là Mekong mênh mang. Vườn Chư Phật hay còn gọi nôm na là bãi Phật (Buddha Park) là một quần thể gồm hàng trăm bức tượng được đúc theo Phật thoại.

Buddha Park còn có tên gọi khác là Xieng Khuan, được tu sĩ Luang Pu Bunleua Sulilat (1932-1996) quyên góp, xây dựng vào năm 1958. Sau cuộc cách mạng năm 1975 tu sĩ Luang Pu Bunleua Sulilat sang Thái Lan định cư và tiếp tục xây dựng một công trình tương tự nhưng quy mô lớn hơn. Đó là Sala Keoku (còn gọi là Wat Khaek) nằm cách Nong Khai 3km về phía đông.

Trong công viên Xieng Khuan có hơn 200 bức tượng Phật và các vị thần Hindu giáo. Ngoài tượng Phật, tượng thần còn có một số linh vật, ác quỷ, con người (nhạc công, vũ nữ). Các tác phẩm nghệ thuật này được đúc bằng xi măng.

Ở đây có một công trình lớn được gọi là động âm phủ, mang hình dáng một quả bí ngô khổng lồ. Du khách có thể vào động tham quan. Cửa động là miệng của một con ác qủy cao hơn 2 mét. Bạn có thể đi vào bên trong và trèo lên cầu thang lên tham quan từng tầng.

Phán Quan tổng hợp


Hai mươi năm về sau bạn sẽ hối hận về những gì bạn không làm hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo ra khỏi bến đỗ an toàn. Hãy để cánh buồm của bạn đón trọn lấy gió. Thám hiểm. Mơ mộng. Khám phá!!!

RELATED POST

Your email address will not be published. Required fields are marked *

INSTAGRAM
KNOW US BETTER
error: Liên hệ 0903968628 để sử dụng nội dung!